Vui cười mà có ích cho nghề hướng dẫn viên

Atks.vn - Thành ngữ “làm dâu trăm họ” có lẽ trong đó có nghề hướng dẫn viên du lịch, vì đưa đoàn khách đi vui chơi thì trong đó “ 9 người 10 ý”, mà quan trọng nhất là về kiến thức tổng quát, để có thể “đau đâu chữa đó” mà làm vui lòng khách. Vì bất ngờ trên đường đi, khách hỏi một câu, một chuyện gì đó, bên ngoài chính tour, nếu cô hướng dẫn-HD- giải bày được, thì hay biết mấy. Tỉ như dăm câu chuyện nhỏ sau đây, coi như phiếm đàm hay chuyện vui cười, nhưng lại rất có ích cho nghề dẫn khách. Trong tour về miền Tây trước đây, sau khi qua hai phà sông Tiền sông Hậu, một giáo sư Nhật dẫn đoàn sinh viên đại học Chu-o Nhật, đi nghiên cứu sinh thái hạ nguồn sông Mekong, hỏi cô HD: Sông Tiền sông Hậu, vậy tiền, hậu là của cái gì? Cô HD lung túng nhìn qua nhà báo, nhà báo cũng thua luôn. Sau đó một thời gian cô HD gọi cho nhà báo, vui vẻ cho biết. “Cháu mới tìm ra rồi chú ơi, vì xưa quan khai quốc công trần triều Nguyễn, vào mở đất phương Nam, đi qua sông Mỹ Tho trước nên gọi đó là sông Tiền, rồi đi qua sông Cân Thơ sau nên gọi đó là sông Hậu. Tiền hậu của đi qua trước và sau.
 


 
Một đoàn khách khác của Pháp gồm những người lớn tuổi, đi tour - du lich mien tay nghiên cứu văn hóa đồng bằng sông Mekong. Bất ngờ một khách hỏi cô HD: Do đâu mà miền này có câu ca dao “Gà nào hay bằng gà Cao Lãnh. Gái nào bảnh bằng gái Nha Mân”? May quá , lần này thì cô HD trúng tủ đề thi : “Xưa tướng công Trương Định lập trại nghĩa quân chống Pháp ở Cao Lãnh, lính trong đồn buồn nên nuôi gà đá để giải trí, chọn toàn giống gà lai Miên, nên đá rất hay. Còn gái Nha Mân bảnh là do huyện Nha Mân của Vĩnh Long không có ruộng, chỉ có vườn cây trái, gái không phải ra đồng làm ruộng, chỉ quanh quẩn dưới lùm cây, nên nước da trắng nõn. Thế là đoàn khách cứ vui vẻ ghi ghi chép chép…Thế đấy, xuôi về miền Trung, đến Huế là rắc rối nhất, như nghe câu mệ Huế “noái lấy chủi xuốt cái cươi. Tức một bà Huế “nói lấy chỗi quét cái sân”. “Cấy giôn nó đánh chắc”.Tức vợ chồng nó đánh nhau. Vì đâu mà “sông An Cựu nắng đục mưa trong”. An Cựu là một nhánh của sông Hương, lòng sông có nhiều rong tảo. Nắng thì tảo dâng lên tạo màu nước đục, mưa thì lắng xuống nên nước trong. Về tên sông Hương, cũng nên biết để giải thích khi có khách hỏi. Hương là thơm, do thượng nguồn có loài cỏ quý tên Thạch Xương Bồ ướp hương thơm và còn nữa, trên đó có làng Thành Trung dân làng trồng cả trăm loài hoa, có tục nấu nước hoa đổ xuống sông để tế thần sông nên sông có Hương thơm. Ra đến Quảng Trị, khi nghe nói câu “eng-tam mình” có nghĩa là anh-em mình. Đến Nghệ-Tỉnh khách sẽ hỏi sao trên đường có đề bảng bán kẹo Cu-Đơ là kẹo gì ? Có hai nguồn nói về tên kẹo Cu-Đơ, Một là xưa xóm quê có anh Đơ, xóm gọi thân mật là Cu-Đơ, anh tự chế ra cách nấu kẹo đậu phựng dẻo, đậu rang ép giữa hai miếng bánh tráng ăn rất ngon, nên kẹo đâu phụng thành danh kẹo Cu-Đơ, nhưng còn có nguồn cho rằng, do lính Tây đóng đồn ở đây mua ăn, vì cắn một phát được hai miếng, nên tiếng Pháp gọi là “coup deux” nên thành ra tên kẹo Cu-Dơ.
 
Nói đến tiếng Pháp, thời Tây thịnh, các sỹ phu và bậc túc Nho hay chơi những câu đối, như sau đây là một vế đối đáp phải gồm 3 chữ Việt-Pháp-Hán truyền tụng trong dân gian đình đám : “Năm con cu Xanh-cinp-đậu cành cây Ngủ”-đối với “Sáu con bọ Xít-six-có cái chấm Lục rõ ràng”. Thế rồi đến thời Anh văn thịnh giờ đây các tụ tập vui chơi cũng đã có hai vế đối theo kiểu này. Việt-Anh-Hán. “Hai ông thầy Tu-two-ngồi chơi dàn Nhị”. Bốn Pho-four-nhạc không có Tứ nào hay. Thời tiếng Anh thịnh hành, nhất là trong nghề du lịch, đã có nhiều cụm tiếng LÓNG khá vui lạ, hướng dẫn viên cũng nên biết để có thể “ứng chiến lúc lâm trận” xẩy ra với rất nhiều nơi, sau đây chỉ nhằm vào địa hạt nhà hàng, khách sạn, mua sắm giải trí. Tỉ như tại một khách sạn ở Hà Nội, khi nghe nói “no four, go five”, có nghĩa là khuyên vô tư-đi ngủ. Giới chơi tiếng lóng tự chế và đồng thuận xài chung với nhau, người ngoại đạo khó mà hiểu được. Câu trên là do kết cấu, “no là không, không Hán văn là vô, four là bốn bình dân gọi bốn là Tư. Nên no four là vô tư- Go là đi Five là Năm, năm Hán văn là Ngủ, tức đi ngủ. Lại còn cách diễn ráp ly kỳ như nói một cô nào đó kiêu ngạo CHẢNH, thì họ nói Lemon question-tức chanh hỏi chảnh. Vào quán nước thì “lemon country” là gọi nước chanh, gọi “rock tea” là trà đá…Ly kỳ hơn nữa, nếu bằng lòng OK, thì họ nói Gà Đen-dẫn giải theo Hán văn, ô là đen, kê là gà. Gà đen là OK. Tại khách sạn, một bà khách đến báo với bảo vệ : He cow into my sorry. Anh bảo vệ chưa hiểu mô tê, thì may, cô HD đã hiểu và phiên dịch, “Hắn ta bò vào phòng tôi”. Cow là bò sorry là buồng thay phòng. Nơi một nhà hàng khách sạn 5 sao, một ông khách nói với tiếp viên : Tate for me the eight. Tiếp viên còn lớ ngớ “lấy cho tôi cái Tám”là cái gì. Thì cô HD đã nhanh miệng, phiên dịch , lấy cho ông ấy cái bát-chén. Eight là Tám-tám Hán văn là bát người Bắc gọi chén là bát. Nơi một quấy bán trái cây, bà khách đến nói với bà bán hàng : Check for me the mango nine. Bà bán hàng đáp. Sorry, we still have only seven. Cả 3 người còn ngơ ngác, vi cô HD chưa kịp nghĩ ra, thì rất may, bà khách chỉ tay vào quả xoài chin vàng, hóa ra bà khách đòi mua xoài CHÍN mà bà bán hàng cứ tưởng bà khách đòi mua 9 quả xoài. Nơi vui chơi vũ trường, một cô gái đến nói với cậu con trai. Let father dance with me. May mà cậu con trai cũng trong giới đồng đạo lóng, nên nghĩ ra ngay, mình chả phải là cha ông gì mà là cô ta mời nhảy điệu cha-cha-cha. Ngang qua nhà hàng café bóng đá, nghe nói “fish ball” là cá độ, hay “chickenfoot” là gà đá. Trên đường còn gặp những câu lóng ly kỳ. Như They are seven learn-Chúng nó thất học hay she is silver lover-Cô ấy là kẻ bạc tình…cứ thế mà vui đùa.
 
Trên đây là những tiếng lóng biệt ngữ, diễn dịch ráp nối giữa ba ngôn ngữ Việt-Anh-Hoa. Riêng trong tiếng Anh chính thống, thì cũng có tiếng lóng, được giới trẻ người Anh hay ngoại quốc quen dùng tiếng Anh trao đổi với nhau, nhất là trên những tụ hội vui chơi hay đi du lịch. Vậy HDV của chúng ta, nếu có thể được, thì cũng nên biết sơ qua, để trên bước đường hành nghề dẫn khách, nếu có nghe thấy khách nói lóng với nhau, mà mình cũng hiểu để “tùy cơ ứng biến”. Tỉ như nghe họ nói keep out of touch-đừng đụng đến. Big shot-nhân vật quan trọng. Cool it-đừng có nóng.Big mouth-người nhiều chuyện.It beats me-tôi chịu không biết.Out of blue-bất thình lình.Hold it-Hãy khoan.Down the hill-người già..Let me be-mặc kệ tôi.Good for nothing-đồ vô dụng. Do not bother-đừng bận tâm. Just for fun-giởn chơi thôi… Những tiếng lóng chính thức này trở thành phổ quát trong giao thiếp nói, không dùng trên văn bảng, nghề hướng dẫn là đi-nghe-nói,nên rất cần biết để khỏi phải ngỡ ngàng với khách.
 
 
Để kết thúc, xin kể một giai thoại liên quan đến xây dựng khách sạn, cách tính giá phòng và tính toán của người bình dân đi thuê phòng ngủ. Hai lão nông từ sân chim Vàm Hồ lên thị xã Bến Tre, đến một khách sạn hỏi thuê phòng, cô tiếp viên chào giá : Tầng trệt giá 200, lầu 1giá 150, lầu 2 giá 100, lầu 3 giá 80, lầu 4 giá 60, lầu 5 giá 50. Hai lão nông lặng lẽ lui bước, cô tiếp viên bước theo khẻ hỏi, “thưa hai bác, tối rồi sao không lấy phòng nghỉ ạ” Một bác thì thào : Khách sạn của cô còn thấp tầng quá !.
 
Lê Văn Sâm

Tin tức khác

TOUR DU LỊCH
Chat với chúng tôi